Khoảng lặng giữa phố phường ồn ã

Theo một cách nào đó, tâm hồn phải được giao cảm với những mẩu chuyện, những phận người như thế để biết giá trị của những điều mình đang có.

chạm khẽ.jpg

Tôi vẫn biết trên đời này còn lắm cảnh người cơ cực lắm. Đi đến đâu tôi cũng thấy lòng chẳng thể làm ngơ đi được. Vốn cái nết thích quan sát và thực ra cũng hay nhạy cảm thái quá mà hơn một lần, tôi thấy buồn và ám ảnh bởi những điều nhỏ nhặt quanh mình. Nỗi buồn ấy kéo dài và làm tôi không thể tập trung làm điều gì khác hơn là ngẫm ngợi. Thế rồi tôi lựa chọn việc ít biết tường tận câu chuyện, những khó khăn ai đó gặp phải. Tôi cố ý chạy xe lướt qua những sân khấu hát tư thiện dựng tạm bên đường, tôi nhanh chóng nổ máy phóng đi ngay khi đèn giao thông chuyển xanh thay vì nấn ná nhìn mọi người... Tôi biết điều ấy thật vớ vẩn, thật trẻ con nhưng ít nhất nó là cần nếu tôi muốn bản thân không bị cuốn theo cái bi lụy.

Hôm nay cùng bố mẹ và các em đi dự hội. Cái đông đúc tấp nập, cái rộn rã của con ngưòi, cái trong lành của khung cảnh núi non trùng điệp và quan trọng nhất là ở bên gia đình khiến cho tôi thấy lòng mình lâng lâng xúc cảm. Tôi chụp 1 album đầy ảnh cây cỏ hoa lá, cảnh lễ lẫn cảnh hội. Tôi lại dự sẽ viết những xúc cảm ấy. Có lẽ tôi đã thiếu cảnh giác để bảo vệ những bình yên trong tâm mình.

Giữa lòng Hà Nội ồn ã, câu chuyện của bà lão bán hàng lưu niệm với cái rổ nan nhỏ xinh theo một con đường tự nhiên nhất đến với tôi. Bà quê ở Hải Dương, gọi là quê nhưng cũng chẳng phải chốn để về. Vì bà không có gia đình, không có con cái hay họ hàng thân thích nào. Con người cô đơn ấy sống đã 80 xuân trong cô quạnh, mấy chục năm giời vẫn lủi thủi nơi đât khách với những nhọc nhằn của cuộc sông mưu sinh. Tôi trộm nghĩ: mấy con chuồn chuồn tre, mấy chuỗi hạt vòng nhựa bán được mấy tiền mỗi ngày, chưa kể có ngày không bán được chiếc nào, rồi ngày đau ngày ốm còn thuốc men. Thế bà sống thế nào, ăn cái gì để sống và chi trả cho cuộc sống đi ở trọ ở cái đất Hà Nội đắt đỏ này. Bà lại nói về cái điều bà mong muốn nhất cuối đời là được vào trong 1 viện dưỡng lão, bà chán hiện tại lắm. Thế rồi những giọt nước mắt chảy dài từ cặp hốc mắt sâu, đùng đục xuống đôi gò má nhô cao đen sạm , đến cặp má hõm lại nhăn nhúm của bà. Bà vội vã đưa tay áo quật đi hai hàng lệ đã tuôn đến tận cái cổ gầy gò đến khổ sở của bà như muốn dấu đi hết những quãng đời nhiều khổ hạnh của mình. Cái áo mầu mỡ gà đã ngả sang thứ mầu nào đó không biết rõ và cái khuôn mặt với hốc mắt sâu trũng cứ ám ảnh lấy tâm trí của tôi. Tôi nhận thấy rõ ràng nỗi buồn chảy trong máu mình. Tôi nhìn lại cái tấp nập, rộn ràng lễ hội mà tôi vừa định viết! Bà hàng bán quà lưu niệm; cô bán bánh nhãn chiên dạo với bàn tay phải khuỳnh khuỳnh, run rẩy và vụng về; những em bé bán bóng ôxi chỉ lớn hơn em trai 5 tuổi của tôi 1 chút với đôi chân trần, đen xì, cọ xuống nền xi măng bỏng rát; những ngôi nhà với những bức tường bong chóc từng mảng lớn, và những em bé cởi truồng khép nép ngó ra từ vách đầu nhà suốt dọc đường leo lên đỉnh núi....... Tất cả điều tôi thấy ở lễ hội là họ và tôi biết tôi không thể lãnh cảm với cuộc sống này đâu. Theo một cách nào đó, tâm hồn phải được giao cảm với những mẩu chuyện, những phận người như thế để biết giá trị của những điều mình đang có.

Hà Nội ngày 21/4/2018
 
Trả lời vào chủ đề
Bạn cần đăng nhập hoặc đăng ký để thực hiện tương tác, đăng nhập nhanh bằng tài khoản dưới đây. Hoặc bấm vào đây để Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản chỉ mất 10 giây.